22. Sau Khi Phát Sóng Trực Tiếp, Tôi Bị Bắt Trở Thành Đại Lão Huyền Học
Chương 22. Ông chủ Hòa ơi, xem giúp tôi một quẻ đi, năn nỉ anh đó!!
Mà những việc này, ông chủ Hòa đang vội vàng buộc khung xương của ô tô cũng không cảm kích, cậu không hiểu sao chỉ cảm thấy hôm nay có nhiều cuộc gọi đến.
Mấy ngày nay, cậu lần đầu tiên ra tỉnh trừ tà, sau đó hỗ trợ cảnh sát giải quyết hai vụ án giết người, tưởng chừng đã một tuần trôi qua nhưng hầu hết giấy ràng buộc mà cậu hứa còn hơn phân nửa chưa hoàn thành, bởi vậy đã dành cả buổi chiều bận rộn làm khung xe Maserati.
"Ong ong ong ——"
Chiếc điện thoại di động cậu vừa đặt lại trên quầy lại reo lên.
Chưa đầy nửa phút đã trôi qua kể từ cuộc điện thoại cuối cùng.
Hòa Diệp cau mày khó chịu, cụp mắt xuống kiểm tra màn hình cuộc gọi đến vẫn là số lạ.
Cậu thản nhiên cúp máy, nhưng chưa đầy nửa phút, điện thoại lại đổ chuông, cho dù cậu có chặn đầu dây bên kia thì cũng không bao lâu sau sẽ có số điện thoại mới gọi đến, như thể cậu sẽ tiếp tục bị quấy rối nếu không trả lời.
Hòa Diệp phiền muộn không thôi, đang do dự có nên kéo đen nữa hay không thì thoáng thấy Mục Tịch Cảnh ngồi lặng lẽ ở cửa, không khỏi nhớ lại tình huống giúp trái dừa nãi nói chuyện với cảnh sát trong xe vài ngày trước.
Người này có vẻ khá am hiểu trong việc xử lý những tình huống như thế này.
Hòa Diệp nghiêng đầu nhìn về phía anh, đúng lúc bắt gặp đôi mắt hoa đào quyến rũ của đối phương với nụ cười nhẹ.
"Mục tiên sinh, giúp một chút?"
Mục Tịch Cảnh cũng không hỏi muốn làm gì cho cậu, mà chỉ trả lời: "Được."
Hòa Diệp đưa điện thoại qua: "Từ chối và yêu cầu tên bên kia sau này đừng gọi nữa."
Mục Tịch Cảnh gật đầu, cầm lấy điện thoại, xoay người đi ra khỏi cửa hàng.
Hòa Diệp thở phào nhẹ nhõm rồi quay người tiếp tục buộc khung xe.
Trong hai ngày qua, khi vị trí trong viện nghiên cứu được thay thế bởi một nữ tiến sĩ, vụ án người phụ nữ sát hại chồng rồi chặt xác trở thành hot search, độ phổ biến của phòng livestream của cậu cũng tăng lên. Không ít người tự xưng là hiệp hội nào đó tới tìm, nói muốn muốn ký hợp đồng với cậu, đồng thời cũng đề cập đến rất nhiều lợi ích của việc ký kết hiệp hội
Tỷ như bọn họ sẽ tiến hành quản lý bồi dưỡng chủ phòng, chủ phòng mới nên mua thiết bị gì, nên sử dụng card âm thanh gì, trang điểm thế nào cho đẹp, mặc quần áo gì, theo phong cách nào để thu hút sự yêu thích của cư dân mạng. Cách sắp xếp phông nền của phòng livestream, cách sử dụng ánh sáng và cách bố trí phòng livestream. Nếu phòng livestream bị anti-fan vào phá, làm như nào giúp phòng livestream tăng lượt xem, làm như nào cùng cư dân mạng nói chuyện phiếm....
Hòa Diệp không có ý định ký hợp đồng với hiệp hội. Sau khi nghe thông tin của đối phương, cậu cũng không có ý định gia nhập.
Chưa kể cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc trở thành một chủ phòng nổi tiếng, nhưng với tính cách của mình, cậu căn bản không thể ngăn cản được những người đang dụ ngọt kia. Hơn nữa, đến nay cậu vẫn chưa có ý định lộ mặt.
Hòa Diệp biết rất rõ rằng sự nổi tiếng của phòng livestream của cậu là do hot search mang lại. Khi lượng tìm kiếm hot về hai vụ án giết người này giảm xuống thì sự nhiệt tình của cư dân mạng cũng sẽ giảm đi, chỉ còn một số ít người còn lại.
Nếu cậu gia nhập hiệp hội, đối phương chắc chắn sẽ thuyết phục cậu lộ mặt, thậm chí làm những việc mà Hòa Diệp không thích như trang điểm hay nói chuyện, nhằm duy trì sự nổi tiếng của mình.
Đến lúc đó, Hòa Diệp thậm chí sẽ không có quyền từ chối.
Nhưng bây giờ những hiệp hội này giống như những tấm thạch cao bằng da chó, nếu cậu từ chối họ một lần, họ sẽ gọi cậu lần thứ hai, để thay đổi ý định, đó vẫn là một hiệp hội khác.
Đặc biệt là hôm nay, số lượng cuộc điện thoại nhiều đến mức nực cười, thậm chí có người còn nhắn tin nói muốn đến cửa hàng gặp mặt nói chuyện.
Họ không chỉ gọi điện, nhắn tin thuyết phục cậu ký hiệp hội, thậm chí còn có người trong buổi livestream hai đêm này. Sẽ có một ít chức nghiệp anti-fan tiến vào cố ý quấy rối, cái gọi là người nổi tiếng nhiều thị phi, thật phiền
Vài phút sau, Mục Tịch Cảnh cầm di động tiến vào, giọng thoải mái nói: "Đã giải quyết."
Hòa Diệp cảm ơn, vừa định đưa tay nhấc máy thì màn hình điện thoại lại sáng lên, một số lạ mới gọi đến. "......"
Mục Tịch Cảnh mặt mày nhiễm cười, thấp giọng dò hỏi: "Tôi tới?"
"Ừm" Hòa Diệp thu hồi tay, nhìn anh nghe điện thoại, ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa.
Giọng nói của anh trầm thấp ôn hòa, khi nói chuyện với mọi người còn có chút mỉm cười, điều này khiến mọi người có cảm giác thích nghe anh nói và khiến họ cảm thấy dễ chịu.
Hòa Diệp không nghe được đầu bên kia nói gì, chỉ nghe Mục Tĩnh Cảnh nói, cậu có thể cảm nhận được anh là người rõ ràng, ngăn nắp, tuy thái độ có vẻ ấm áp nhưng cự tuyệt đối phương trong giọng nói có một loại chân thật uy tín của anh khiến người ta không dám bận tâm quá nhiều.
Trong vòng một hai phút, anh không những từ chối đối phương mà còn cảnh cáo đối phương không được dùng thủ đoạn nhỏ riêng tư, nếu không sẽ phát hành thư của luật sư hoặc những thứ tương tự.
Hòa Diệp đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, buộc bộ xương lại, nghe đối phương nói chuyện điện thoại, vô thức nhận xét: Người này thật là giỏi ăn nói.
Cúp điện thoại, Mục Tịch Cảnh lại nói: "Được."
Hòa Diệp ừ một tiếng: "Đặt điện thoại lên bàn trà bên cạnh đi."
Chắc chắn sẽ có cuộc gọi đến sau.
Mục Tịch Cảnh dường như hiểu được ý tứ trong lời cậu, mỉm cười, cong môi nói: "Được."
Trong hai giờ tiếp theo, điện thoại cứ vài phút lại reo một lần, rồi mười phút một lần, rồi nửa giờ...
Trong lúc này, Mục Tịch Cảnh trả lời hơn chục cuộc gọi, Hòa Diệp cũng không cần quá lo lắng, chỉ cúi đầu nghịch khung xe trong tay, lúc cậu mới kịp phản ứng thì bên ngoài đã tối hẳn.
"......"
Hòa Diệp ngạc nhiên quay đầu nhìn người đàn ông ở cửa. Người đàn ông nhận được ánh mắt của cậu, dường như vừa mới phản ứng lại, quay đầu nhìn ra ngoài cửa với vẻ mặt ngạc nhiên vô tội: "Xin lỗi, lúc đó tôi nghe điện thoại quá nghiêm túc, không để ý thời gian."
Anh đang nói dối.
Nhưng nghĩ đối phương đã cứu mình khỏi nhiều phiền toái, Hòa Diệp cũng lười vạch trần, cậu đặt khung hình xuống, đứng dậy nói: "Đi thôi, tôi tiễn anh."
Lúc này trong ngõ nhỏ đã có rất nhiều hồn ma nhỏ lang thang. Cậu phải đi một mình vì dễ gặp phải những tà vật. Hòa Diệp đưa cậu đi ra ngoài, thuận tiện giải quyết cơm chiều
Mục Tịch Cảnh không khách khí với cậu, cầm điện thoại di động của Hòa Diệp, đứng dậy, im lặng chờ ở cửa tiệm, khi đối phương rửa tay xong đi ra, cậu đóng cửa lại, dẫn anh đến bên ngoài ngõ nhỏ
Trong ngõ có ánh đèn mờ ảo nhưng cũng không quá tối. Hai người bước đi trong im lặng.
Đến đầu ngõ, Hòa Diệp gọi anh, lấy trong túi ra một lá bùa, lắc nhẹ, tờ giấy bùa cháy rụi, quấn quanh vai trái phải của Mục Tịch Cảnh, rồi buông tay nó rơi xuống mặt đất.
"Sau này đừng về muộn như vậy." Hòa Diệp cảnh cáo: "Con hẻm này thật sự có nháo quỷ."
Mục Tịch Cảnh lẳng lặng đứng, để đối phương giúp mình xua đuổi âm khí, gật đầu đồng ý, ra tiếng dò hỏi: "Ông chủ Hòa, tôi làm đệ tử của cậu được không?"
Hòa Diệp nhấc mí mắt nhìn khóe môi nhếch lên của đối phương, từ chối thẳng thừng: "Không thu."
Mục Tịch Cảnh dường như đã đoán trước được, mỉm cười thở dài: "Được rồi, xem ra tôi không đủ khả năng đi bắt quỷ đoán mệnh."
Hòa Diệp không tiếp lời mà trong đầu nhớ lại mấy hôm trước đối phương đã cùng mình đi tàu cao tốc đến thành phố H, Lâm Tùng thị. Lúc đó, Mục Tịch Cảnh trên xe đã nói rằng sư phụ bảo anh đến đó để học, sau này cũng thật trùng hợp khi sư phụ của anh chính là đạo sĩ đã giúp ba của trái dừa nãi bày trận
Hòa Diệp không để ý nhiều đến chuyện xảy ra với đạo sĩ sau khi chuyện trái dừa nãi được giải quyết.
Mục Tịch Cảnh tựa hồ biết cậu đang suy nghĩ gì, chủ động giải thích: "Vị đạo sĩ kia chắc chắn đã làm quá nhiều chuyện xấu, mấy ngày trước bị tai nạn xe cộ, một chân bị liệt."
Hòa Diệp khẽ nheo mắt: "Cách đây bao nhiêu ngày?"
Anh chỉ mất từ 2 đến 5 ngày là xong việc trái dừa nãi
Mục Tịch Cảnh giả vờ suy tư nói: "Hình như cái đêm chúng ta gặp nhau, khi hắn từ quê của trái dừa nãi trở về, bị một chiếc ô tô đụng phải, thiếu chút nữa không sống sót."
"Trừng phạt đúng tội." Hòa Diệp thuận miệng đáp lại, nhưng không ngờ sau khi nghe, nụ cười trên mặt Mục Tịch Cảnh càng đậm.
"Ừm, đúng là hắn đã làm tất cả những điều xấu, tất cả đều là gieo gió gặp bão. May mắn thay, tôi đã không đi cùng hắn."
Vừa nói, anh vừa cười rạng rỡ với Hòa Diệp, trong mắt có chút dương dương tự đắc.
Hòa Diệp biểu tình như thường mà ừ một tiếng, không hề có ý khen ngợi đối phương, hướng Mục Tịch Cảnh hất hàm ra hiệu có thể rời đi.
Mục Tịch Cảnh cũng cũng không bận tâm nhiều nói câu ngày mai gặp, xoay người rời đi.
Sau khi anh đi được quãng đường này, một chiếc xe thương vụ đột nhiên xuất hiện, chậm rãi đi theo, cho đến nam nhân dừng lại bước chân, cửa xe tự động mở ra.
Mục Tịch Cảnh ngồi trên xe, mặt mày ý cười không giảm.
Tài xế nhìn kính chiếu hậu cười hỏi: "Mục tiên sinh hình như tâm tình rất tốt."
Mục Tịch Cảnh nhếch môi, hơi nhướng mày, coi như thừa nhận.
Dù trả lời hàng chục cuộc điện thoại nhàm chán nhưng anh có thể cảm nhận được thái độ của Hòa Diệp đối với mình đã dịu đi đôi chút, đó là một khởi đầu tốt.
Mục Tịch Cảnh cầm lấy di động, nhắn tin cho trợ lý, yêu cầu hắn cử vài người thay phiên nhau canh gác phòng livestream của Hòa Diệp để tìm xem ai đã cử đám anti-fan đó đến gây rối.
Người trợ lý nhanh chóng trả lời:【Được, Mục tổng 】
Mục Tịch Cảnh: 【Ngoài ra, tra thông tin chi tiết về các công ty này】
Anh gửi tất cả tên của khoảng chục công ty mà anh vừa nhận được cuộc gọi.
Phân phó xong, Mục Tịch Cảnh thản nhiên ném điện thoại sang ghế bên cạnh, nhíu mày nhớ lại động tác Hòa Diệp dùng lá bùa ở trên vai anh quét dọn âm khí
Anh giơ tay chạm vào vai mình, tâm sinh nghi hoặc: Trong cơ thể mình có Dương Hỏa?
----
Ăn tối xong, Hòa Diệp đi dạo quanh ngõ như thường lệ rồi quay lại cửa hàng.
Thấy vẫn còn sớm, anh tiếp tục ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ buộc khung xe, chín giờ tối, cậu ngồi lại trước chiếc bàn gỗ dài, mở điện thoại di động phát sóng.
Đoạn video của vị tiến sĩ video đã được thay thế trước đó đã giúp cậu tạo ra một làn sóng lưu lượng truy cập, giúp cậu vững vàng ngồi ở vị trí đầu danh sách người mới sau khi vụ phân xác chết ở thành phố A bị phanh phui trên Internet, phòng livestream của cậu đã trở nên nổi tiếng, thậm chí còn cao hơn. Số người trực tuyến vào thời điểm cao điểm ngày hôm trước đã lên tới hơn 28000.
Số lượng người tối nay dường như còn khủng khiếp hơn chỉ trong nửa giờ sau khi phát sóng, số lượng người đã vượt quá 50.000. Tốc độ làm mới khu vực bình luận cũng nhanh đến mức khó có thể nhìn rõ nội dung.
Hòa Diệp có chút ngốc, không hiểu lắm chuyện gì đang xảy ra, đọc một hồi lâu mới nhận ra, hóa ra vụ án Trang Đống hại chết em trai ruột cũng đã bị vạch trần. Hai cảnh sát phía chính phủ còn cố ý viết một tin cảm ơn đến cậu, đã theo hai cọc án mạng ở hot search non nửa buổi tối.
Trong đó một ít thông tin cá nhân của cậu cũng bị cư dân mạng lột ra
Lâm Đại Ngọc bứng cây liễu: [Ông chủ Hòa, cậu chính là thần của tôi! ]
Lâm Đại Ngọc bứng cây liễu: [Ảnh chụp thật là đẹp trai quá đi!!! ]
icov: [Chồng ơi, chồng ơi, nhìn em đi, em là bạn gái thất lạc đã lâu của anh]
Thích ăn quả quýt: [Ông chủ Hòa, em muốn sinh khỉ con cho anh! ]
Hòa Diệp: "......"
Những bình luận của cư dân mạng ngày càng thái quá.
Cậu làm bộ không thấy, cúi đầu tiếp tục nghiên mặc, cho đến mực nước đen đặc. Cậu lấy bút vẽ ra các chi tiết trên máy chơi game đã khô.
Đừng nói là gấu con:[Ông chủ Hòa, cầu nói nhiều một chút, để tôi nghe âm thanh, đứa nhỏ này thật là tham lam]
Không có bằng chứng vô cớ gây rối: [Ông chủ Hòa, cửa hàng của cậu vài giờ mở cửa hả? Tôi nóng lòng muốn gặp cậu quá! ]
Hòa Diệp thoáng nhìn thấy điều này nhưng không hiểu nó có ý nghĩa gì. Gấp không chờ nổi thấy cậu?
Rau trộn không muốn xào trứng gà: [Tôi cũng vậy, tôi đã đặt chuyến bay sớm nhất cho ngày mai ]
Rau trộn không nghĩ xào trứng gà: [Ông chủ Hòa, tôi tới!]
Hòa Diệp xác định lý giải của mình chính xác dò hỏi: "Các người muốn tới tiệm tôi?"
Rau trộn không nghĩ xào trứng gà: [Ừm, ừm]
Hòa Diệp khó hiểu: "Vì sao?"
Không có bằng chứng vô cớ gây rối: [Đi xem cậu nha ~]
Hòa Diệp như cũ khó hiểu: "Xem tôi làm cái gì?"
Một cây thái dương hoa: [Chắc họ muốn xem ông chủ Hòa có đẹp trai như trong ảnh không?]
"......" Hòa Diệp trực tiếp từ chối: "Đừng tới."
Không khóc không nháo: [Ha ha ha, ông chủ Hòa là chột dạ sao? ]
Đầu trọc tiểu soái ca: [Hòa lão bản: Đột nhiên sợ hãi, anh anh anh ]
Hòa Diệp giải thích: "Không cần thiết vì chứng thực diện mạo của tôi mà phải đi xa, lãng phí tiền."
Rốt cuộc cậu lớn lên trông như thế nào không liên quan gì đến những cư dân mạng này, cậu không có ý định dựa vào ngoại hình của mình để thu hút người hâm mộ hay tìm bạn đời.
Không có bằng chứng vô cớ gây rối: [Không lãng phí, không lãng phí, vậy nếu trẫm buông tha giang sơn này chỉ để ngắm nhìn dung nhan mỹ nhân của ông chủ Hòa thì sao? ]
Đáng yêu nhiều: [huhu, ông chủ Hòa của tôi, thật sự quá soái! ]
Đáng yêu nhiều: [ Đúng như mong đợi về người đàn ông mà tôi phải lòng]
Đáng yêu nhiều: [Tay đẹp, thanh âm dễ nghe, đoán mệnh lại chuẩn, lớn lên cũng đẹp, anh anh anh, ông chủ Hòa, cậu không có khuyết điểm nào cả sao! ]
Phiêu dương quá hải tới xem ngươi -: [Nói chuyện ít sao? ]
MMM: [Ít nói làm sao có thể là khuyết điểm được? Đây là đặc điểm tiêu chuẩn của Nam Chính trong tiểu thuyết.]
Ái giết người lão mặc: [Đúng vậy, đây chính là thêm phân tướng, tôi hoài nghi ông chủ Hòa là ở Versailles. ]
Hòa Diệp câu môi dưới, không có ra tiếng biện giải.
Trên thực tế, vấn đề lớn nhất của cậu là khuyết điểm về mặt cảm xúc, điều này cũng khiến cậu không thể hòa hợp bình thường với người khác chứ đừng nói đến việc đồng cảm với họ.
Ví dụ như khi ba của trái dừa nãi ngoại tình, rất nhiều cư dân mạng trong phòng livestream sau khi nghe thấy đã rất tức giận, chửi bới bằng nhiều lời lẽ khác nhau, nhưng sau khi nghe xong, cậu lại không cảm thấy gì.
Trong đó có vụ án người anh trai giết chính em ruột của mình, kết quả hiện tại là hai vợ chồng tuy cho rằng con trai cả phải chịu trách nhiệm về vụ giết người nhưng họ yêu cầu tòa án giảm nhẹ hình phạt. Nhiều cư dân mạng mắng họ không biết đúng sai, thậm chí có con cả đều giết người, thế nhưng còn muốn che chở linh tinh khó nghe lời nói.
Hòa Diệp lại sinh không thể giận được, hai vợ chồng làm gì cũng phải chịu hậu quả.
Nhưng cậu biết rất rõ, một khi cư dân mạng phát hiện ra kiểu coi thường sự sống chết của người khác này, nhất định sẽ bị mắng.
Phần bình luận tiếp tục đặt câu hỏi và bàn luận về những khuyết điểm của ông chủ Hòa
Hòa Diệp không trả lời, nhướng mi, liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại rồi chuyển chủ đề: "Việc bói toán sẽ bắt đầu sau 10 phút nữa. Cư dân mạng quan tâm có thể chuẩn bị ảnh mặt mộc và ngày sinh"
Nhắc mới nhớ, vụ án một người phụ nữ sát hại chồng rồi chặt xác đã bị vạch trần trên mạng vào chiều hôm kia. Cậu đã bắt đầu phát sóng trực tiếp vào buổi tối. Trước đó, một số cư dân mạng đã vẫn luôn đối với cậu đưa ra nghi ngờ, nói cậu đoán mệnh không được chính xác mấy, bây giờ nguyên cái tập thể tới xin lỗi cậu, Những cư dân mạng khác đang xem chương trình đã muốn chụp lại màn hình, biến cảnh này thành một loạt những cái tát vào mặt.
Giờ đây, những cư dân mạng kêu gọi nhiều nhất đã trở thành người fans của cậu, mỗi ngày ngồi xổm ở phòng livestream của cậu không nói, còn thường xuyên giúp cậu duy trì trật tự khi livestream.
Mấy ngày nay, Hòa Diệp bạo hồng, một ít hiệp hội để chiêu mộ được cậu, đã dùng rất nhiều chiêu trò ngầm trong hậu trường, chẳng hạn như dụ một số anti-fan chuyên nghiệp cố tình cướp may mắn thượng mạch, họ sẽ bắt đầu đủ thứ chuyện vớ vẩn, gây rắc rối bằng những lời lẽ vô nghĩa, hoặc tràn ngập khu vực bình luận bằng những cuộc điện thoại sắc tình cho chủ phòng hoặc spam tin nhắn, như thể họ muốn cấm tài khoản livestream của cậu vậy
Sau này những người hiệp hội đó gọi điện nói họ thấy có anti-fan quấy rối trong phòng livetream của cậu. Nếu cậu tham gia hiệp hội nói, sẽ có đội ngũ chuyên nghiệp giúp cậu quản lý phòng livestream và duy trì trật tự sẽ không xuất hiện loại tình huống này.
Nhưng đêm nay, có vẻ anti-fan đã bớt đi rất nhiều, nhìn lại buổi tối Mục Tịch Cảnh trả lời điện thoại và gửi thư cảnh cáo của luật sư đến những hiệp hội đó, nghĩ thầm: Chẳng lẽ lời nói của anh ta thật sự có tác dụng hâm dọa?
Dù đúng hay sai thì cũng may là không có anti-fan quấy rối chính là chuyện tốt, Hòa Diệp thu hồi tâm tư của mình và hoàn thiện những nét cuối cùng trên chiếc máy chơi game mà Hắc Vô Thường mong muốn.
Phải gần mười phút sau cậu mới viết tên riêng của Hắc Vô Thường vào mặt sau.
Rất nhiều người đang chờ đợi trong phòng livestream. Ngay khi Hòa Diệp nói về chuyện bói toán, khu vực bình luận lập tức trở nên sôi nổi.
Trong đó một cái tên là: 'Kẹo nổ không ngọt ' đã trực tiếp đăng vài ống pháo hoa và hai chiếc xe Porsche làm quà tặng, chỉ để thu hút sự chú ý của Hòa Diệp.
Kẹo nổ không ngọt: 【Tôi, tôi, tôi, ông chủ Hòa, đang nguy cấp, cho tôi một quẻ! 】
Nhận xét
Đăng nhận xét