18. Bé Con Đáng Thương Trở Về, Cả Nhà Trọng Sinh Điên Cuồng Sủng

 Chương 18. Ăn không hết gói mang về

Giáo viên nghe xong cũng ngây người, đầu óc quay cuồng.

Nó vừa nói gì? Giả gái vào nhà vệ sinh nữ? 

Trời ạ, chuyện quái gì thế này, sao mình lại xui xẻo gặp phải chuyện này cơ chứ.

Mệt mỏi quá.

Giáo viên quay lưng lại với Cố Thịnh, nắm chặt tay nghiến răng ken két.

Giận lắm rồi, muốn xả cơn giận nhưng phải nhịn.

Cô quay lại, nở một nụ cười chuẩn mực: "Bạn học này, những gì Cố Ngôn nói có phải là sự thật không?"

"Không..." Nam sinh định phản bác, nhưng vừa nói một chữ đã nhìn thấy Cố Ngôn đang cầm thước gõ vào lòng bàn tay đầy đe dọa. 

Hắn nuốt nước bọt: "Vâng, đúng ạ."

“Cho dù tôi có nhìn thế nào đi nữa, các người làm gì được tôi nào?” Nam sinh ngẩng cổ gào lên, trên mặt vẫn giữ nụ cười bất cần.

“Tôi chỉ nhìn xem thôi, có làm gì đâu, nhà vệ sinh thiết kế như thế, chẳng lẽ không cho phép nhìn à?”

Lời này vừa thốt ra, khiến người nghe tức sôi máu.

Cố Thịnh nheo mắt lại, thần sắc đã lộ rõ vẻ không vui. 

Biết thế này thì y đã không mang theo Tiểu Bảo tới, nhỡ dạy hư Tiểu Bảo thì làm sao bây giờ.

“Mày còn lý lẽ à?” Tính khí nóng nảy của Cố Ngôn không nhịn được nữa, cầm thước định đánh người.

“Dừng tay.” Một tiếng quát lớn vang lên, chưa kịp phản ứng, Cố Ngôn đã bị đẩy sang một bên.

“Ai cho phép cậu đánh con trai tôi!!” Người phụ nữ mới tới đeo vàng đeo bạc, xách túi hàng hiệu, nhìn qua là biết kẻ không dễ đụng vào.

Vừa tới nơi đã che chắn cho con trai sau lưng, ánh mắt trừng trừng nhìn Cố Ngôn.

“Cậu là phụ huynh nhà nào, dựa vào cái gì mà đánh con tôi?”

Giáo viên tiến lên một bước giải thích: “Vị phụ huynh này, sự việc là thế này, con trai bà rình mò nữ sinh đi vệ sinh…”

“Chẳng qua chỉ là rình mò thôi mà, nó có đụng chạm gì không? Nhìn xem thì làm sao? Nhìn xem có mất miếng thịt nào không hả.” Mẹ của nam sinh ngang ngược vô lý, cho rằng chuyện này chẳng có gì to tát.

Đúng là có cha mẹ nào thì dạy con nấy.

Giáo viên mặt mày tái mét. Làm giáo viên ghét nhất là gặp phải loại phụ huynh không biết phối hợp, rõ ràng con mình sai rành rành mà còn lên giọng át cả người khác.

“Vị phụ huynh này, hành vi rình mò vốn dĩ đã là sai trái, cậu ta làm sai thì phải gánh chịu hậu quả tương ứng.”

Mẹ của nam sinh vừa nghe vậy liền nổi đóa, quay sang quát tháo giáo viên: “Con trai tôi sai chỗ nào? Nó không hề sai. Ai biết được có phải là đám nữ sinh kia cố ý câu dẫn nó không, con tôi không đời nào làm chuyện đó.”

“Còn dám tự xưng giáo viên, tôi cho ông bà làm không nổi nghề giáo cả đời này luôn.”

“Chẳng qua chỉ là một giáo viên thôi, có gì mà lên mặt.”

Nhịn rồi lại nhịn, không thể nhịn thêm được nữa.

Giáo viên siết chặt nắm tay: “Vị phụ huynh này…”

Lời còn chưa dứt, Cố Ngôn đã chen vào.

“Thảo nào thứ này lại ngang ngược không sợ hãi như thế, hóa ra là có cái loại mẹ chống lưng. Khó trách cậu ta đi nhà vệ sinh rình mò, xem ra là ở nhà ăn phân chưa đủ no.”

“Sớm biết cậu ta thích ăn phân thế, tôi đã gọi điện cho nhân viên quản lý bể phốt, bảo họ đến đưa con trai bà đi, mỗi ngày cho ăn cho đủ.”

“Còn bà làm mẹ kiểu gì thế, không nói sớm, bà có biết như vậy là làm chậm trễ tiền đồ của con trai bà không?”

“Chậm trễ con trai bà trở thành một chuyên gia ăn phân chính hiệu đấy.”

Những lời nói không chút kiêng nể của Cố Ngôn khiến mẹ của nam sinh tức đến mức đứng không vững, bà run run ngón tay: “Mày!!”

“Mày có biết tao là ai không? Chọc vào tao thì mày không có quả ngọt mà ăn đâu. Tao sẽ khiến cho mày ăn không hết gói đem đi."

“A, tôi không biết bà là ai, nhưng tôi thấy bà thì biết tôi là ai đấy.”

Cố Ngôn châm chọc, khoanh tay trước ngực: “Tôi tên Cố Ngôn, là con trai của Cố Đình, người giàu nhất Đế Thành, còn vị này là anh cả của tôi, Cố Thịnh.”

“Bây giờ tôi muốn kiện bà về tội đe dọa uy hiếp.”

Không phải muốn khoe khoang sao? Vậy thì lên đồn cảnh sát mà khoe.

Mẹ của nam sinh lộ rõ vẻ hoảng loạn, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Còn chưa kịp nói thêm câu nào, cửa phòng đã mở ra, hai cảnh sát bước vào.

“Ai là Dương Hạo?”

Mặt Dương Hạo lập tức biến sắc, hoảng sợ tột độ, nắm chặt lấy cánh tay mẹ mình: “Mẹ, mẹ cứu con với, con không muốn đi đồn cảnh sát, con không muốn ngồi tù.”

Mẹ Dương giờ cũng đang run rẩy, đầu óc trống rỗng.

Nhưng chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó. Một người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề, đeo kính, tay xách cặp da bước vào. 

Thấy Cố Thịnh liền cúi đầu chào: “Đại thiếu gia.”

“Tam thiếu gia, tiểu thiếu gia.”

Sau khi chào hỏi xong xuôi, người này nhìn về phía Dương mẫu: “Chào bà, tôi là Cao Hàn, luật sư của tập đoàn Cố thị. Hiện tại Tam thiếu gia nhà tôi muốn kiện bà về tội đe dọa uy hiếp, đây là thư luật sư.”

Luật sư của tập đoàn Cố thị vốn nổi tiếng hiệu quả, làm việc kín kẽ và chưa từng bại trận.

Một tờ giấy mỏng manh được đưa đến trước mặt mẹ Dương.

Bà ta ngã quỵ xuống đất, hoàn toàn suy sụp. 

Tại sao lại như vậy? Chẳng phải chỉ là chuyện nhỏ sao? 

Tại sao lại kinh động đến cả cảnh sát lẫn luật sư?

Cố Thịnh tắt điện thoại, đút vào túi quần. 

Nếu nhìn kỹ, trên màn hình điện thoại vừa tắt vẫn còn để giao diện gọi điện, và dãy số vừa gọi chính là 110.

“Nha, sao không khoe khoang nữa à?” Cố Ngôn khoanh tay, nghênh ngang rung đùi: “Vừa nãy không phải oai phong lắm sao?”

“Đến đây, làm tôi xem bà khiến tôi ăn không hết gói đem đi như thế nào nào.”

Cố Thịnh sa sầm mặt, véo tai Cố Ngôn lôi ra khỏi văn phòng. 

Những chuyện còn lại đã có luật sư và cảnh sát lo liệu.

“Á á á, anh, anh ruột ơi, đau quá, nhẹ tay thôi!”

Ra đến sân thể dục trống trải, Cố Thịnh tung một cước vào mông cậu em. 

Cố Ngôn vội che mông né tránh: “Ây, không trúng nhé.”

Cố Thịnh trừng mắt: “Chú còn tự hào lắm à?”

“Vậy anh nói xem hôm nay em làm thế có vấn đề gì không?” Cố Ngôn bĩu môi, túm lấy vạt áo.

“Không có vấn đề gì, nhưng lần sau đừng động thủ, cứ trực tiếp báo cảnh sát.” 

Lỡ mà đánh người ta bị thương nặng, thì Cố Ngôn sẽ trở thành kẻ có lỗi, đến lúc đó có lý cũng không nói rõ được.

“À~” Cố Ngôn lên giọng cao hứng.

“Anh cả, đây là Tiểu An An sao?” Cố Ngôn nhìn tiểu đoàn tử đang rúc trong lòng Cố Thịnh như một con chim cút, tò mò không thôi. 

Nhỏ xíu thế này, nhìn quả thực còn đáng yêu hơn Lý Thính.

“Ừ.”

Cố Thịnh nhìn bé con trong lòng: “Tiểu Bảo, đây là anh ba.”

Bé con vùng vẫy tay nhỏ từ chối: “Không muốn, không muốn.” 

Anh ba là người đánh người, cậu bé không muốn bị đánh. 

“Anh đi, đi.”

Nghe giọng nói mang theo tiếng nức nở, Cố Thịnh thấy không ổn: “Tiểu Bảo làm sao vậy? Nói cho anh nghe xem nào.” 

Không phải vừa nãy còn đòi gặp anh ba sao? 

Sao giờ lại kháng cự dữ dội thế này.

Bé con ló đầu ra, hốc mắt đỏ hoe: “Ba, đánh, đánh oa.”

Đánh bé? 

Khi nào? 

Cố Thịnh đoán ngay ra nguyên nhân, buồn cười nói: “Sẽ không đâu, anh ba sẽ không đánh Tiểu Bảo, anh ba rất thích Tiểu Bảo.”

“Vừa nãy là người kia làm sai, làm chuyện xấu nên anh ba mới đánh cậu ta. Tiểu Bảo không thấy sao, người kia đã bị chú cảnh sát bắt đi rồi.”

Bé con rưng rưng nước mắt, cẩn thận suy nghĩ trong đầu. 

Hình như đúng là anh trai nói vậy, người kia đã bị chú cảnh sát bắt đi thật.

“Anh ba, không, không đánh oa?”

“Đúng vậy, anh ba không đánh Tiểu Bảo, anh ba chỉ đánh người xấu thôi. Chúng ta chào anh ba một cái được không?”

Dưới sự giải thích của Cố Thịnh, Cố Ngôn cũng hiểu ra lý do, trong lòng vô cùng xấu hổ vì đã để lại ấn tượng không tốt với Tiểu An An. 

Anh ta không ngờ lần đầu gặp mặt mà nhóc con đã thấy mình đánh người, ấn tượng thật tệ hại quá đi. 

Lần sau có đánh Dương Hạo, anh ta nhất định phải lôi vào sau cửa mà đánh, tuyệt đối không để Tiểu An An nhìn thấy.

Chương trước                                                                                                   Chương sau  

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bé Con Omega Duy Nhất Của Gia Đình Phản Diện Toàn Alpha

Bé Con Được Cả Nhà Ảnh Đế Cưng Chiều

Sau Khi Bé Con Trốn Về Nhà, Năm Người Anh Điên Cuồng Sủng